Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân

Chương 9: 9: Tam Ca




Nháppppp
Phủ Định Quốc Công.

Đã là giờ Thân*.

* (15:00-16:59)
Từ sau giờ ngọ tuyết đã ngừng rơi, gió cũng nhỏ dần, tuy bên ngoài vẫn một mảnh trắng xoá nhưng cuối cùng sau mấy ngày mù mịt cũng lộ ra một ít tia sáng.

Cố gia lão phu nhân ngồi trong chính viện, các bà tử khoác áo thật dày quét tuyết trong đình viện, đám nha hoàn lạnh cóng đến đỏ mặt vẫn đứng quy củ, cho dù ở đây không ai dám sát nhưng ai cũng không dám lười nhác, ngay cả miệng cũng ngậm chặt, không hó hé một câu.

Có thể thấy được quy củ ngày thường vô cùng nghiêm ngặt.

Không khí bên ngoài sân mười phần im lặng, bên trong cách một lớp vải đỏ thêu hoa văn bốn mùa như ý không khí cũng im lặng giống như vậy.

Nữ quyến trong phủ ngồi bên dưới.

Ngồi ở bên phải là một phu nhân 30 tuổi, nàng mặc y phục có tay đỏ sẫm váy xanh, tóc búi kiểu như ý, đeo trâm phượng, tuy rằng ngoại hình không xuất sắc nhưng diện mạo đoan chính, hai mắt sáng ngời, ánh mắt không che giấu được khí chất.

Vị phu nhân này tên là Phó Giáng, là vợ kế của Định Quốc Công Cố Vô Kỵ cũng là nữ chủ nhân hiện tại của Định Quốc Công phủ.

Ngồi ở đối diện nàng là Liễu thị, mày lá liễu, mặt trái xoan, nhìn thập phần khôn khéo, trang sức xa hoa, châu ngọc đeo khắp người, trên cổ tay trắng muốt còn có hai cái vòng tay vàng mười, so với Phó Giáng thì Phó Giáng quý phái hơn vài phần.

Không khí trong phòng an tĩnh đến sợ.


Nha hoàn, bà tử đều cúi đầu, nàng ta không quen ngồi im lúc này liền thả ly trà trong tay trà qua một bên nhàm chán nói: "Cũng đã hai canh giờ rồi sao Tiểu Ngũ còn chưa trở lại? Chẳng lẽ là —— "
Tròng mắt nàng ta khẽ đảo sang Phó Giáng khẽ cười nói: "Lại không muốn tới ư?"
Phó Giáng đang uống trà nghe nói như thế, động tác trong tay dừng lại nửa ngày mới thản nhiên nói: "Dung Nhi tự mình đến đón sao Tiểu Ngũ lại không trở lại chứ? Hôm nay bão tuyết lớn như vậy chậm trễ một chút cũng bình thường."
"Cũng không thể nói như vậy được." Liễu thị híp mắt cười: "Tiểu Ngũ nhà chúng ta cũng không phải chưa từng làm chuyện này? Bất quá..." Nàng ngập ngừng lại hỏi: "Con bé lần này muốn ở lại bao lâu? Mọi năm cũng chỉ ở lại năm ngày tết nay còn chưa đến tết đâu."
Phó Giáng vừa nghe xong liền nhíu mày ly trà trong tay cũng không uống nổi nữa, để sang một bên, nhìn Liễu thị nhíu mày nói: "Tam đệ muội lời này là có ý gì? Đây là nhà của Tiểu Ngũ con bé muốn ở bao lâu thì ở."
Liễu thị thấy nàng như vậy nhịn không được chậc nhẹ một tiếng trong lòng.

Cũng không phải ruột thịt, nàng cũng không tin Phó Giáng thật sự cao hứng khi Cố Vô Ưu trở về, lần nào đứa trẻ kia trở về mà không chọc mọi người nhà cửa không yên? Đứa trẻ kia cứ hễ ai đụng vào cũng gặp phải tai ương.

Đương nhiên gặp họa đầu tiên là Phó Giáng cùng con trai của nàng.

Nghĩ đến tiểu cô nương diện mạo xinh đẹp kia nói những lời cay nghiệt, chỉ sợ là trong lòng Phó Giáng đã hận Cố Vô Ưu đến vặn vẹo rồi.

Bất quá không biện pháp nào.

Ai bảo Cố Vô Ưu tốt số chứ? Sau lưng không chỉ có Vương gia làm chỗ dựa, còn có dì là hoàng hậu, lúc còn trong tã lót đã được phong quận chúa, ngay cả vị Định Quốc Công của họ cũng đem nàng yêu thương như trân bảo.

Có không thuận mắt thì cũng chỉ có thể nhịn.

Nàng cười tủm tỉm thuận tay đùa bỡn vòng vàng trên cổ còn nghĩ châm chọc Phó Giáng thêm vài câu, Cố lão phu nhân ngồi trên giường La Hán đột nhiên lại lên tiếng: "Sau này Tiểu Ngũ không đi nữa."
Lời này vừa dứt, ý cười trên mặt Liễu thị liền đông lại, nàng quay đầu nhìn lão phu nhân đang nhắm mắt, cầm tràng hạt về giường La Hán kinh ngạc nói: "Cái gì?!"
Nhớ đến thư gửi đến mười ngày trước nàng không dám tin tiếp tục hỏi: "Chẳng lẽ chuyện đó là thật? Tiểu Ngũ thật sự từ hôn với Triệu gia rồi sao?!"
Không ai trả lời nàng ta.

Cố lão phu nhân nhắm mắt như cũ, lần tràng hạt, trên mặt bình tĩnh như thể vĩnh viễn đều là dáng vẻ trầm lặng này.


Phó Giáng càng không muốn nói.

Mặc dù nàng là mẹ kế của Cố Vô Ưu nhưng chuyện của con bé, nàng không xen vào được.

Liễu thị vẫn còn đắm chìm trong kinh ngạc của bản thân, lẩm bẩm nói: "Nàng đang nghĩ gì vậy? Đang êm đẹp sao lại muốn từ hôn? Công tử Triệu gia kia là nhân vật thế nào chứ, vậy mà nàng lại bỏ được? Ta thấy nàng đúng là càng lớn càng vô lý..."
Nàng ta còn chưa nói xong Cố lão phu nhân đã mở mắt, bà nay cũng đã 50 có lẻ nhưng mắt vẫn còn sáng, mặt không cười lại trông mười phần uy nghiêm, bà trừng mắt nhìn Liễu thị, một câu cũng chưa nói đã khiến Liễu thị em sợ mà ngậm miệng.

Đợi đến khi Liễu thị không nói gì nữa trong phòng lại yên lặng một hồi lâu.
Cố lão phu nhân tiếp tục lần tràng hạt, thản nhiên nói: "Việc này kết cục đã định sau này không cần nhắc nữa, là chủ mẫu trong nhà ngươi chú ý chút, nếu sau này trong phủ ai dám đem chuyện Tiểu Ngũ ra nói thì dùng gia pháp mà răn đe."
Phó Giáng vội vàng lên tiếng: "Vâng ạ."
"Tiểu Ngũ là đích tiểu thư của Cố gia ta, đây là nhà của nàng, sau này không có chuyện gì nói cũng không được phép nhắc đến chuyện này."
Lời này mặc dù không chỉ đích danh ai, nhưng hiển nhiên là nói cho Liễu thị nghe.

Liễu thị vừa rồi mới bị Cố lão phu nhân nhìn chòng chọc một hồi, chỉ cảm thấy gáy lạnh thấu xương, sắc mặt trắng bệch, làm sao còn dám nói cái gì? Cúi đầu nhẹ giọng lên tiếng ngoan như con chim nhỏ.

*
Trên đường lớn lúc này, Cố Vô Ưu ngồi lâu như vậy cũng có chút không thoải mái, nàng ôm áo choàng dựa vào xe ngựa, trong tay nắm một cái túi thơm chứa đầy hoa mai, nhoài đầu ra ngoài nhẹ nhàng hô một tiếng: "Tam ca."
Không lâu sau liền truyền đến một trận vó ngựa, sau đó là một giọng nam êm tai truyền vào xe ngựa: "Sao vậy?"
Cố Vô Ưu nhàm chán nói: "Chúng ta phải đi bao lâu nữa mới đến vậy?"
"Nhanh thôi, rẽ qua khúc cua này là đến."
Cố Dung ở bên ngoài cười nói: "Gió bên ngoài không lớn nếu muội ngồi buồn chán thì cứ vén rèm nhìn bên ngoài, lâu như vậy không trở về phỏng chừng muội cũng quên nơi này trông như thế nào rồi."
Cố Vô Ưu cảm thấy xúc động.


Ký ức lúc nhỏ của nàng đã quên gần hết nhưng ký ức cùng Lý Khâm Viễn ngược lại lại khắc sâu trong lòng, kinh thành bây giờ với kinh thành trước kia liệu có giống nhau hay không? Nàng lặng lẽ vươn ba ngón tay kéo một góc màn xe nhìn ra bên ngoài.

Tuyết mới ngừng, trên đường chẳng có bóng người nào, ngay cả những cửa hàng lớn cũng đóng cửa, nhưng nàng vẫn hứng trí dạt dào nhìn ra bên ngoài, đúng là có khác biệt lớn so với trí nhớ, có quen thuộc, cũng có xa lạ.

Nàng nhớ kế bên cửa hàng kéo Tôn Ký là một cửa hàng tào phớ, hiện tại lại là một hiệu sách.

Đoán chừng phải qua mấy năm nữa mở.

Cửa hàng tào phớ kia hương vị đặc biệt ngon.

Lần đầu Lý Khâm Viễn mang nàng tới đây nàng còn thấy ghét bỏ, luôn cảm thấy cửa hàng như vậy có thể làm được thứ gì ngon? Vẫn bị chàng dụ dỗ mới cố mà ăn một miếng.

Sau đó, nàng liền mở to hai mắt.

Sau này mỗi lần đi ra ngoài nàng đều lôi kéo Lý Khâm Viễn lại đây, lần nào cũng ăn hai chén lớn, không biết bị chàng cười nhạo bao nhiêu lần "Mèo nhỏ ham ăn".

Nghĩ đến đây trên mặt Cố Vô Ưu nhịn không được nở một nụ cười.

Cố Dung liền tại bên cạnh xe ngựa, nhìn nàng như vậy ngược lại là có chút hiếm lạ, hắn cái này tiểu đường muội trước kia mỗi lần trở về đều là bản gương khuôn mặt nhỏ nhắn, mặc cho như thế nào đùa đều không yêu cười, giống như là hoàn thành nhiệm vụ dường như, mỗi lần trong năm tới nhà một chuyến, qua hết năm liền vội vã chạy về Lang gia.

Hôm nay ngược lại là vẫn mang cười, nhìn xem cảm xúc cũng rất tốt.

Tay hắn kéo dây cương, cúi đầu, cùng nàng cười nói: "Tiểu Ngũ lúc này nhìn xem cùng trước kia không quá giống nhau."
Cố Vô Ưu trên mặt không có một chút khác thường, nghe nói như thế cũng chỉ là thu hồi ánh mắt, ngửa đầu hướng Cố Dung cười: "Kia Tam ca là cảm thấy tốt hay không tốt a?"
Cố Dung ngẩn ra, nửa ngày kia trương ôn nhuận trên khuôn mặt lau mở ra một đạo cười, hắn nâng tay tại Cố Vô Ưu mũ trùm thượng vỗ nhẹ nhẹ hạ, giống như là tại vuốt ve nàng đầu dường như, "Trước kia cũng tốt, bất quá như vậy càng tốt."
Hắn đại khái là Cố gia, duy nhất một cái cùng Cố Vô Ưu đi được gần người.

Tuy rằng ai cũng nói Tiểu Ngũ tính tình ương ngạnh, nhưng Cố Dung tổng nhớ rõ nàng khi còn nhỏ ngồi ở thật cao trên giường, bởi vì mũi chân với không tới dưới sàn không đến giường, đỏ vành mắt khóc đến không được dáng vẻ.


Cố tình tiểu nha đầu kiêu ngạo không được, thấy hắn đi vào liền cố ý bản gương khuôn mặt nhỏ nhắn, giống chỉ tiểu con nhím đem mình mềm mại một mặt ngụy trang, dùng cứng rắn xác ngoài đi đối mặt người ngoài, song này cái thời điểm nàng vẫn là quá nhỏ, cố nén cũng vẫn là nhịn không được đánh một tiếng khóc cách.

Sau đó —— Hắn nhớ rõ mặt nàng đỏ lên, ngay lập tức tiếng khóc vang khắp phòng vì mất mặt.

Cố Dung càng nghĩ, ý cười trên mặt càng nồng đậm, hai mắt hắn ôn nhu nhìn Cố Vô Ưu, trong mắt đều là dáng vẻ trìu mến quan tâm của huynh trưởng.

Đại khái chính là bởi vì một phần ký ức ngày còn bé cho nên mặc kệ lời bình phẩm vị tiểu đường muội này tệ bao nhiêu hắn vẫn muốn đối với nàng tốt một chút.

Xe ngựa đã qua khúc cua.

Hắn nhìn thoáng qua túi thơm Cố Vô Ưu cầm trong tay, nghĩ đến dáng vẻ tiểu nha đầu ngồi ở trong xe ngựa trang xếp hoa mai khi nãy, đột nhiên cười nói: "Hái nhiều hoa mai như vậy là để làm túi thơm sao?" Cố Vô Ưu cười gật đầu.

Cố Dung liền trêu nàng: "Cho huynh à?" Cố Vô Ưu mím môi, thần sắc mười phần do dự nhưng cuối cùng vẫn nhìn Cố Dung nói: "Cái này không được, đợi lần sau muội lại làm cho Tam ca nhé."
Cố Dung đương nhiên không thiếu một cái túi thơm, chỉ là nhìn bộ dạng này của nàng liền không nhịn được trêu chọc: "Không cho ta thì muội muốn cho ai?" Tuy ngày thường hắn không để ý chuyện trong nhà nhưng cũng biết được tiểu đường muội này của hắn đã cùng Triệu gia lui hôn.

Chẳng lẽ từ hôn là giả? Cái túi thơm này vẫn là làm cho Triệu Thừa Hữu ư? Nếu quả thật như vậy thì cũng có thể lắm.

Những người còn lại trong nhà có lẽ không biết, nhưng năm ngoái hắn đi Lang Gia thăm Cố Vô Ưu có gặp qua đường muội của mình ở cùng Triệu Thừa Hữu...!Nhìn thái độ vui vẻ của Tiểu Ngũ đối với Triệu Thừa Hữu thì có lẽ từ hôn chỉ là chính sách tạm thời của nàng mà thôi?
Cố Vô Ưu không biết Cố Dung đang nghĩ gì.

Nàng nắm túi thơm, mở miệng định nói "Tặng cho đại tướng quân", nhưng chưa nói đến hiện tại Lý Khâm Viễn vẫn chỉ là một thiếu niên, quan hệ giữa nàng cà hắn cũng...!Nàng đỏ mặt, đành phải làm nũng, muốn che giấu cho qua chuyện: "Tam ca!"
Cố Dung hồi thần lại nhìn bộ dạng xinh đẹp em lệ của nàng càng nghĩ càng có khả năng, hắn nghĩ nên hỏi thêm vài câu, nhưng đây rốt cuộc là chuyện riêng của nữ nhi nhà người ta, hắn cũng không tiện hỏi lại, chịu thua bất đắc dĩ nói: "Được được được, ta không hỏi."
Huynh muội hai người lại tiếp tục trò chuyện.

Khi sắp đến phủ quốc công, Cố Vô Ưu đột nhiên nhỏ giọng gọi: "Tam ca."
"Sao thế?"
"Huynh có biết..." Cố Vô Ưu có chút xấu hổ: "Lý Khâm Viễn không?".



Bạn đang đọc truyện Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân, Chương 9: 9: Tam Ca tại KhoTruyenChu.Com. Chúng tôi sẽ luôn cấp nhật các chương mới sớm nhất. Hãy để lại bình luận bên dưới bạn nhé.
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.


COMMENT



Mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký để tham gia bình luận!